Nương tử, đừng nghịch nữa! – c23+24

Hai chương này hài vô đối nhá các nàng 😮

C23: Hủy hoại đời hoa

“Lãnh Dịch Hạo, là ngươi trêu chọc ta trước, ngươi cứ nhớ đấy!” – Úc Phi Tuyết hung hăng bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi.

 Lãnh Dịch Hạo nhìn bóng lưng nàng lành lạnh mở miệng nói:

“Vậy con heo sữa kia làm sao bây giờ ? Có cần ta kêu nhà bếp đến giúp nàng không ?”

 Úc Phi Tuyết nhã nhặn xoay người lại, ném cho hắn một nụ cười tươi rói :

“Được thôi, làm món heo sữa nướng đi! Tối hôm nay chúng ta sẽ ăn nó !”

Heo sữa nướng ? Nhìn nàng có vẻ giống một con heo sữa đang tức giận đến mức hồ đồ !

 Lãnh Dịch Hạo cất tiếng cười to!

 Lãnh Dịch Tiêu trợn mắt đã lâu mà nói không ra lời, đây là ngũ ca lạnh lùng quỷ quái của hắn sao ?

Quỷ quái ấy hả, cái này chắc chắn rồi ! Ngay cả một nữ nhân xấu như ma thế kia cũng không buông tha !

Lạnh lùng ấy hả, không giống chút nào, nhìn cái ánh mắt kia giống như là đang trêu đùa người ta vậy, lại còn thả một con heo trên giường nàng ta nữa chứ ! Đúng thật là ——- quá tuyệt !

 Nhưng mà vì sao ngũ ca lại cố tình làm khó một cô nàng xấu xí như vậy ?

 Nhưng rất nhanh sau đó, Lãnh Dịch Tiêu sẽ hiểu được.

Tới bữa cơm trưa, không thấy Úc Phi Tuyết đâu, Lãnh Dịch Hạo hỏi:

“Nữ nhân kia đâu ?”

 Cảnh Thu nói, nàng ở hậu hoa viên.

 Tới bữa cơm chiều cũng không thấy Úc Phi Tuyết. Lãnh Dịch Hạo lại hỏi:

“Vương phi đâu ?”

Cảnh Thu nói, vẫn đang ở hậu hoa viên.

 Ăn xong cơm chiều, Úc Phi Tuyết vẫn không xuất hiện, Lãnh Dịch Hạo bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Cảnh Thu, nữ nhân kia thật sự vẫn ở nhà chứ ?”

“Đúng vậy, Vương gia, Vương phi vẫn luôn ở hậu hoa viên, không hề đi ra ngoài.” – Cảnh Thu thành thật trả lời, hắn đã phụng mệnh đi xem xét hơn năm lần rồi. Hắn xác định nhất định và khẳng định chắc chắn, Vương phi đang ở trong nhà, không đi ra ngoài nửa bước.

“Ngũ Ca, nữ nhân kia nhất định là trốn đến chỗ nào đó khóc rồi, không cần để ý đến nàng nữa!”

Nếu là hắn, tỉnh dậy mà nhìn thấy một con heo nằm bên cạnh, không khóc thì nửa ngày cũng ăn cơm không ngon. Xem ra cái cô nàng xấu xi kia đã bị ngũ ca giáng sét lên đầu rồi. Có điều chiêu này của ngũ ca có phải hơi độc ác không ?

Lông mày Lãnh Dịch Hạo nhăn lại, không thể nào. Nữ nhân khác có thể sẽ sợ tới mức khóc như mưa, nhưng mà nữ nhân này thì không thể nào. Nhưng cả ngày nay nàng ở trong hậu hoa viên làm cái gì ?

“Đến hậu hoa viên!” – Lãnh Dịch Hạo đứng dậy đi đến hậu hoa viên.

“Ngũ Ca!” – Lãnh Dịch Tiêu trợn mắt há mồm nhìn Lãnh Dịch Hạo đứng dậy ròi đi, không phải chứ, hắn nói “Đi” là cứ đi như vậy sao ? Hắn làm sao có thể cứ như vậy mà đi được !

“Vậy mấy tên thái y kia……” – vẫn đang ở trong phủ, chẳng may bọn họ nhìn thấy Lãnh Dịch Hạo ‘tự nhiên đi qua’ như thế, vậy không phải để lộ bí mật sao ? Bọn họ đều đến từ trong cung, không phải là bọn nô tài được dạy dỗ cẩn thận trong phủ này !

“Đuổi bọn họ đi!” – mấy tên vướng víu ! Lãnh Dịch Hạo không thèm quay đầu cứ thế đi ra ngoài.

 Lãnh Dịch Tiêu nuốt nước miếng, quay đầu nhìn Cảnh Thu nói:

“Nghe thấy chưa ? Đuổi bọn họ đi !”

 Nói xong, chạy như bay đuổi theo sau Lãnh Dịch Hạo. Tuồng hay sắp bắt đầu, xấu xí đáng thương  sắp bị ngũ ca “hủy hoại đời hoa” rồi !

C24: Tiểu biến thái bắt đầu biểu diễn !

Cửa hậu hoa viên, tất cả người hầu đều canh giữ ở bên ngoài, bởi vì Vương phi nói, bất kỳ kẻ nào cũng không được đi vào, nếu không sẽ đánh gãy chân bọn họ.

 Lãnh Dịch Tiêu nghi ngờ, khóc cũng không để cho người ta thấy ư ? Hắn nhanh chóng đi theo Lãnh Dịch Hạo vào bên trong vườn.

 Xuyên qua một con đường nhỏ hẹp phủ đầy rơm, đi vào bên trong hoa viên.

“Ngũ ca, huynh trồng rơm ở đây từ khi nào vậy ?” – Lãnh Dịch Tiêu cực kỳ tò mò. Đám rơm này còn rất khô, nhưng mà khi bọn họ dẫm lên xong lại rất dễ dàng bị dính chân.

 Lãnh Dịch Hạo không có sức để ý đến hắn, bởi vì hắn có một dự cảm chẳng lành.

Trong hoa viên vô cùng tĩnh lặng, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng từ từ nấp sau các tầng mây, trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, mang ánh sáng trong suốt rọi xuống hoa viên. Trên hòn giả sơn, có một thân hình nhỏ gầy đang bận rộn làm gì đó.

“Nàng đang làm cái gì vậy ?” – Lãnh Dịch Hạo lớn giọng hỏi. Trèo lên cao như vậy làm cái gì ?

“Ngươi đã đến rồi à ? Vừa kịp giờ !” – Úc Phi Tuyết quay đầu cười vô cùng thần bí với Lãnh Dịch Hạo, nhún chân một cái phi thân lên hòn giả sơn cao hơn.

“Này, tiểu biến thái, bữa tiệc heo nướng bắt đầu rồi, ngươi đã chuẩn bị xong chưa ?” – giọng nói lanh lảnh của Úc Phi Tuyết còn chưa dứt đã thấy nàng vung tay lên không trung. Nhất thời, khói lửa đồng thời nổi lên khắp bốn phía, sáng rực cả hoa viên.

 Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu còn đang kinh ngạc không biết nàng lấy ở đâu ra nhiều pháo hoa đến vậy thì dưới chân bọn họ cũng đã phát ra những tia lửa sáng chói.

 Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu không đề phòng đến việc nàng sẽ ra tay như vậy, theo bản năng phi thân lên, bay đến một chỗ khác đứng, nhưng những tia lửa dưới chân bọn họ đã châm lên đám rơm khô, bọn họ bay đến chỗ nào là chỗ đó pháo hoa rực rỡ.

Pháo hoa mỗi nơi chỗ này còn rực rỡ sáng lạn hơn chỗ kia, nhanh chóng đốt cháy quần áo tơ lụa trên người bọn họ, quần áo màu trắng kết hơp với pháo hoa, bốc khói đen thui.

Cuối cùng thì Lãnh Dịch Tiêu cũng hiểu được đám rơm khô này dùng để làm cái gì  !

“Đẹp quá đẹp quá ! Mau đến xem con heo đầu đàn bắt đầu biểu diễn nào! Màn biểu diễn heo bay qua vòng lửa vô cùng phấn khích đây, mọi người mau đến xem mau đến xem ! Có tiền thì ném tiền cổ vũ, không có tiền thì ném người cổ vũ, mau đến xem mau đến xem nào !” – Úc Phi Tuyết hưng phấn kêu lên với bọn người hầu đang trợn mắt há mồm ở cửa hoa viên.

 Thế giới tĩnh lặng không tiếng động. Mọi người đang há to miệng trợn to mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu bay tới bay lui tên không trung, đánh lửa khắp nơi.

Đây là cái tình huống gì thế này ? Đây là lễ pháo hoa đẹp nhất rực rỡ nhất mà bọn họ từng thấy trong đời. Nhưng hình như có chỗ nào đấy không đúng thì phải ?

 Tân vương phi kêu bọn hắn xem heo bay qua lửa ? Nhưng đang bay qua bay lại rõ ràng là Vương gia mà!

Cuối cùng, Cảnh Thu là người đầu tiên có phản ứng:

“Vương gia!  Ao ở bên trái !”

 Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu cũng bị vụ pháo hoa này làm cho giật mình, được Cảnh Thu nhắc nhở, hai người đồng thời phi thân xuống cái ao.

 Úc Phi Tuyết cười gian trá, hình như hành động này của bọn họ là đúng với ý nàng.

~~~~… Trò vui còn tiếp …~~~~

Advertisements

24 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c23+24

  1. Cứ tưởng hnay ss k post truyện cơ ;))
    Đọc đang đến đoạn hay thì lại cắt là sao? Tính dử hàng hả??? >”<

  2. *Bật ngón cái* – *bật lên bật xuống* =))))))))))))))))))))
    đúng là độc nhất chơi xỏ =)))))))))))))
    ta phục PT sát đất luôn =)))))))))) hại ta nằm không được, ngồi chẳng xong, lại hận không thể bò ra mà cười lớn =))))
    thanks nàng nhiều nhé, tò mò không hiểu còn có chuyện gì đợi hai vương gia ở cái ao kia nữa =)))

Tám nhảm thì vào đây !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s