Đời sinh viên khổ nạn_C61

Chương 61: Đào hoa tới tấp

Edit: Phi Yến

Beta: Thương Thương Đặng

Buổi sáng thứ bảy, nghe có người gọi tên mình ở dưới lầu, tôi không khỏi lấy làm lạ, rốt cuộc là ai đến tìm tôi vậy ? Vừa thò đầu ra nhìn, tôi đã bị dọa cho chết khiếp ! Là Chu Lăng ở Đại học Nam Kinh ! Tội vội vàng chạy xuống lầu, hốt hoảng hỏi thăm : “Sao anh lại tới đây ?”

            “Anh và giáo sư đến đây tham dự hội nghị, thuận tiện ghé thăm em. Không phải em nói em là sinh viên khoa Vật lý của Nam Khai sao, anh đến khoa Vật lý hỏi thăm, sau đó đến ký túc xá tìm em, bạn cùng phòng của em nói có lẽ là em về nhà nên cho anh địa chỉ, nhưng lại không cho số nhà.” Chu Lăng vừa nói vừa nở nụ cười rạng rỡ.

            Trời ạ, thật đáng sợ, chỉ vì an ủi bạn bè nên mới tìm một anh chàng đẹp trai để làm quen, bây giờ thì gặp họa lớn rồi ! Thì ra người của khoa Vật lý trên toàn thế giới đều không bình thường như nhau, đụng đến bất kỳ người nào của khoa Vật lý đều phải gặp nỗi kinh sợ không gì sánh được! Tôi quay đầu, lén nhìn về phía của sổ nhà mình, thấy bác sĩ Võ đang hưng phấn vẫy tay chào chúng tôi, mà hai bên trái phải của anh ngoại trừ Trương Văn đang chờ xem trò vui còn có Vũ Đạo mặt lạnh, anh lạnh lùng nghiêng đầu liếc nhìn tôi, khiến tôi rùng mình sợ hãi.

            Chu Lăng lấy một xấp tài liệu từ trong cặp ra đưa cho tôi, “Đây là tài liệu ôn thi nghiên cứu sinh nhiều năm qua của khoa Vật lý trường anh, có lẽ sẽ giúp em ôn thi tốt hơn.” Tôi ôm xấp tài liệu nặng trịch, ánh mắt đờ đẫn. Là tiến sĩ có khác, người bình thường như tôi không thể nào chống chọi lại được, điều này làm tôi không khỏi nhớ đến câu khẩu hiệu của khoa Lý chúng tôi, “Vật lý làm cho người bình thường biến dạng!” (Với tư chất hiện giờ của cô, sớm muộn gì cô cũng sẽ trở thành tiến sĩ thôi !)

            “Lần trước không thể nói chuyện cẩn thận với em, cũng không có cơ hội mời em đi ăn, không biết hôm nay em có thời gian rảnh không ? Nhờ em tìm nhà hàng chuyên nấu những món của Thiên Tân, anh mời em đi ăn !” Chu Lăng đẹp trai, tính tình lại cởi mở, với vẻ bề ngoài cuốn hút như vậy, mỗi khi anh ta có yêu cầu gì thường khiến cho người khác rất khó mở miệng từ chối, vì vậy tôi cũng đành gật đầu nhận lời.

            Mang đống tài liệu lên nhà, bác sĩ Võ liền sáp lại gần, “Anh chàng ưu tú đó ở đâu ra thế ? Đến anh còn tự thấy mình không bằng. Lại còn viết thư tình dày như thế này ! Không phải là huyết thư chứ, cho anh xem một chút đi !”

Sao người này luôn ham hố mấy chuyện máu me vậy trời?! Tôi né xa móng vuốt của bác sĩ Võ, “Đang học tiến sĩ năm thứ hai khoa Vật lý của Đại học Nam Kinh, những thứ này … là tài liệu ôn thi nghiên cứu sinh của Đại học Nam Kinh !”

            “Vật lý ? Tiến sĩ ? Lại còn rất đẹp trai !” Bác sĩ Võ ôm tôi, cười mập mờ, “Tiểu Dung, em thật lợi hại nha ! Hoa đào nở rộ còn hơn bông cải nữa đấy !” Miệng thì nói những lời khen ngợi, nhưng ánh mắt đen tối lại liếc nhìn Vũ Đạo.

            “Anh cả, đừng chọc ghẹo em nữa.” Ôm phiền muộn trong lòng, tôi quay sang nhìn Vũ Đạo.

            “Em quyết định thi nghiên cứu sinh ở Đại học Nam Kinh lúc nào vậy ?” Vũ Đạo lạnh nhạt hỏi thăm.

            Tôi nghĩ, chỉ với một, hai câu nói không thể nào giải thích rõ chuyện này được, vì vậy chỉ nói ngắn gọn : “Em quyết định lúc đến chơi ở Đại học Nam Kinh.”

            Bác sĩ Võ tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa :  “Đúng vậy, ở đó có tiến sĩ đẹp trai như thế mà.”

            Cứ tiếp tục nói chuyện với bác sĩ Võ chỉ e không khí trong nhà càng nặng nề thêm. Tôi không dám nhìn Vũ Đạo, vội vàng chạy về phòng thay quần áo, xách theo cái túi, quăng lại một câu “Em đi ra ngoài ăn đây” liền chạy ra khỏi nhà.

            Lúc đi ăn, tôi xin lỗi Chu Lăng đồng thời kể rõ tình hình thực tế của ngày hôm đó. Chẳng những anh ta không giận, ngược lại còn khen tôi rất dễ thương, lại còn hỏi rằng tôi thực sự thấy anh ta đẹp trai sao? Thấy tôi gật đầu, anh ta kín đáo nở nụ cười.

            Ăn cơm cùng Chu Lăng rất vui, có lẽ do cách suy nghĩ của chúng tôi tương đối giống nhau, đều bị vật lý ngấm sâu vào trong tư tưởng. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện, từ trên trời đến dưới biển, đến khuya Chu Lăng mới đưa tôi về nhà. Rón ra rón rén bước vào nhà, định trốn về phòng, ai ngờ mới đi đến phòng khách, thì thấy có một người ngồi lẳng lặng trong bóng tối, người đó chính là Vũ Đạo !

            Vũ Đạo nghiêng đầu nhìn tôi, không nói một lời nào, ánh mắt sâu thẳm, tôi cứ thế mà đi về phía anh, ngồi xuống bên cạnh anh. Vũ Đạo khẽ kéo tôi lại gần, để đầu tôi dựa vào vai anh, chúng tôi cùng im lặng, cứ như thế mà ngồi dựa sát vào nhau. Một lát sau, Vũ Đạo thản nhiên nói : “Trận bóng đó, anh đã cố gắng hết sức rồi ! Anh không muốn nhìn thấy em đi hẹn hò cùng bất kỳ ai ! Nhưng anh tôn trọng quyết định của em !” Nói xong, Vũ Đạo đứng lên, đi về phòng của mình.

            Nằm ở trên giường, tâm tình tôi vô cùng hỗn loạn, nhớ lại dáng vẻ đặc biệt nghiêm túc của anh lúc chơi bóng, thái độ hết sức không cam lòng khi bị thua, những lời Vũ Đạo vừa nói là để tôi có thể xác định rõ tâm tình của anh. Từ lâu, tôi đã biết quyết định của chính mình, nhưng còn Vũ Đạo, anh thích tôi, anh chiều chuộng là vì sao ? Anh xem tôi là người yêu hay chỉ là em gái ? Trưa ngày hôm sau, chuông cửa vang lên, tôi tưởng là Giả Họa đến, nào ngờ lại là Chu Lăng ! Chỉ thấy anh ta ôm một bó hoa lớn, đứng ở trước cửa, dịu dàng cười với tôi và nói : “Vưu Dung, tặng cho em, anh có thể theo đuổi em không ?”

Tôi ngây ra không biết phải trả lời thế nào, thấy bác sĩ Võ, Vũ Đạo và Trương Văn đứng xếp hàng phía sau tôi, tôi vội đem củ khoai lang nóng phỏng tay ấy quăng lại cho bọn họ, “Bọn họ là anh trai của em, anh hỏi bọn họ đi.”

Tôi quay đầu lại, nháy mắt với bác sĩ Võ bảo anh từ chối giùm. Bác sĩ Võ nở nụ cười xấu xa, tiện tay cầm một tấm ván dày, nhẹ nhàng đá một cái, tấm ván gãy làm đôi, sau đó hung dữ nhìn Chu Lăng. Vũ Đạo thì lấy ra một ống sáo nhỏ bằng sắt, dùng tay bẻ cong rồi quăng xuống đất, sau đó cũng lạnh lùng nhìn Chu Lăng. Vũ Đạo và bác sĩ Võ đồng loạt quay sang nhìn Trương Văn, Trương Văn ngây người không biết phải biểu diễn trò gì, Vũ Đạo đành lấy một tấm sắt đưa cho anh. Trương Văn khoa khoa chân, lắc đầu, rồi lại múa tay, mặt mày nhăn nhó, sau đó run rẩy giơ tấm sắt đặt lên đầu, cuối cùng đành ngậm lấy tấm sắt, đưa mắt nhìn sang cầu cứu Vũ Đạo và bác sĩ Võ. Nhưng dưới ánh mắt giết người của bọn họ, Trương Văn chỉ còn cách gồng mình, hai mắt từ từ nhắm lại, nhè tấm sắt cắn một cái! Sau đó chỉ vào dấu răng mờ mờ trên tấm sắt cho tất cả mọi người xem, rồi đắc ý ném xuống, nhưng cũng không quên làm theo quy tắc của gia đình là trừng mắt nhìn Chu Lăng.

            Chu Lăng vội vàng đem hoa nhét vào tay tôi, dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn toàn thể gia đình tôi, sau đó cầm một tờ giấy viết vội rồi nhét vào tay tôi, “Đây là địa chỉ liên lạc của anh, một năm sau anh phải đi Mỹ rồi. Nếu em muốn gả cho anh, hãy liên lạc với anh nhé !”

Nói xong, anh ta liền chạy vội xuống lầu. Tôi ngất, bạn học Chu Lăng này, chuyện anh vừa nói chẳng hợp lý chút nào cả ! Hai chúng ta đến sao Hỏa kết hôn à ? Anh đúng là chuyên đem thêm phiền phức cho tôi ! Vũ Đạo đi đóng cửa, sắc mặt anh tái mét. Trương Văn thì sờ má, lẩm bẩm nói : “Khốn thật, mình đến xem trò vui, ai ngờ gặp phải xúi quẩy ! Hai người các anh, một người dùng ván gỗ, một người dùng ống sắt, sao đến lượt tôi lại là tấm sắt to tổ bố như vậy chứ! Shit!” 

(Ghi chú : Trước lúc Chu Lăng rời đi thì gặp phải bà tám Tiểu Dư, thế là sau một hồi thêm mắm dặm muối, truyện về gia đình chúng tôi trở thành chuyện lạ có thật. Bác sĩ Võ có sở thích đá gãy vãn gỗ, Vũ Đạo thích bẻ ống sắt, còn răng của Trương Văn chuyên dùng để cắt thép! Từ đó về sau, mỗi lần đến giờ dạy Thể dục của Trương Văn, không còn ai dám cười đùa nữa, bởi vì có một lần Trương Văn vừa để lộ vài chiếc răng nhỏ nhắn, liền có một nữ sinh té xỉu ! Tội nghiệp nhất là tôi, bên ngoài dần dần lan truyền tiếng xấu của tôi với những phiên bản khác nhau ! Mà sau việc xảy ra giữa tôi và vị tiến sĩ tên Chu Lăng kia, tôi không dám bắt chuyện với nam sinh, không dám nói dối nữa, tôi thấy nói dối vẫn nên để cho ai có trí thông minh hơn người là hay nhất!)

3 thoughts on “Đời sinh viên khổ nạn_C61

Tám nhảm thì vào đây !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s