Sư gia Pk Huyện lệnh_C33

Chương 33 : Vòng tay san hô

Chu Đại Thông, người có tài khắc chết vợ, đã mở một cửa hàng ở bên cạnh Huyện nha; cùng với Cổ đường thư xá phía bên kia hình thành thế gọng kìm vây quanh Huyện nha.

Nha môn vốn mang không khí uy nghiêm, trang trọng; người bình thường không ai lựa chọn buôn bán ở gần nơi như vậy. Hiện giờ, hai bên nha môn đều có cửa hàng buôn bán khiến không khí nơi đây náo nhiệt không ít, làm cho người ta có cảm nhận: vị Huyện lệnh đại nhân trẻ tuổi này rất ân cần, gần gũi với dân chúng.

Giữa lúc mọi người đang bàn tán vui vẻ thì tỉ đệ họ Đàm lại vất vả trong việc quyết định nên lén lút trốn đi hay là tiếp tục ở lại. Bản thân Đàm Thanh Thần thì chẳng có gì phải lo lắng, hắn chỉ sợ tỉ tỉ lại làm chuyện gì xằng bậy. Nếu tỉ tỉ quyết định bỏ trốn, hắn đương nhiên phải đi cùng nàng.

Đàm Linh Âm vẫn ôm tâm lý cầu may, nàng tự nhủ chưa chắc Chu Đại Thông đã nhận ra bọn họ. Thế nhưng, ngày hôm nay không nhận ra, ngày mai không nhận ra, nhưng làm hàng xóm với nhau, lỡ sau này có bất cẩn nói lộ nửa câu, hắn cũng sẽ nhận ra thôi.

Không còn cách nào khác, phải trốn thôi!

Nhưng mà… dù sao cũng phải nói trước vài lời với Huyện lệnh đại nhân.

Sắp phải xa nhau rồi, mấy chuyện tranh chấp nhỏ nhặt như lông gà, vỏ tỏi kia không đáng để nàng bận tâm nữa. Đàm Linh Âm nghĩ vậy nên quyết định tha thứ cho Huyện lệnh đại nhân. Hơn nữa, sống sung sướng trong Huyện nha được một thời gian, lại được bao ăn bao ở, công việc cũng nhẹ nhàng thoải mái, nàng rất luyến lưu nơi này.

Còn có Đường Đường, nàng cũng không nỡ rời xa nó. Hiện giờ tiểu tử kia đã lớn hơn trước, lông cũng đã dài; tuy rằng khuôn mặt vẫn rỗ nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nét anh tuấn, phóng khoáng của nó. Bây giờ nó tự tin vô cùng , mỗi bước đi đều ngẩng cao đầu, gặp ai cũng lộ vẻ mừng rỡ.

Đương nhiên, điều khiến nàng luyến tiếc nhất chính là chưa tìm được cục vàng nào.

Đàm Linh Âm ôm Đường Đường đến Thoái tư đường tìm Huyện lệnh đại nhân. Đường Đường bây giờ vừa dài vừa béo, ôm nó có chút vất vả nhưng tiểu tử này càng ngày càng lười, chỉ thích cuộn tròn nằm trong lòng ngươi khác như một chú mèo nhỏ.

Tuy rằng không thích Đàm Linh Âm, nhưng Đường Thiên Viễn phải thừa nhận, một cô nương xinh đẹp ôm một con vật nhỏ sạch sẽ với bộ lông xù mềm mại, cảnh tượng đó thật rung động lòng người.

Đúng vậy, với điều kiện đừng để cô nương ấy mở miệng!

“Đại nhân, ta đến chào từ biệt ngài.” Đàm Linh Âm nói.

Đường Thiên Viễn hơi sửng sốt. Hắn buông bút lông trong tay, thản nhiên nhìn nàng, “Sao vậy? Bản quan không nuôi nổi ngươi à?”

Đàm Linh Âm vội vã lắc đầu nói, “Không phải vậy, ta… chuyện là… Trong nhà ta có việc.”

Đường Thiên Viễn lạnh lùng nói, “Ngươi đừng dùng lý do đó để nói với ta. Ta với ngươi đâu có thân quen.”

“Đại nhân, ngài giận à?”

Đường Thiên Viễn cười nhạo, “Tại sao bản quan phải tức giận? Ta vui vẻ còn không kịp ấy chứ. Dù sao ngươi cũng phải đi, không bằng đi nhanh một chút để khỏi khiến ta chướng mắt, bực mình.”

Tuy rằng quan hệ thường ngày của hai người bọn họ không tốt lắm, nhưng vào giờ phút chia tay lại nói như vậy, chẳng lẽ giữa bọn họ không có chút tình cảm tốt đẹp nào sao? Tâm tình Đàm Linh Âm có chút suy sụp, nàng cúi đầu, ra vẻ chăm chú vuốt ve Đường Đường để che giấu sự bối rối.

Ánh mắt Đường Thiên Viễn đảo qua tay nàng. Nhìn mấy đầu ngón tay nhỏ nhắn cùng cổ tay trắng nõn, mềm mại như ngó sen, hắn chợt có suy nghĩ, cổ tay nàng ấy đẹp như vậy, nếu đeo một chiếc vòng san hô vào… phải nói là vô cùng hoàn hảo.

Đàm Linh Âm cúi đầu, nói rằng, “Đại nhân, quen nhau lâu như vậy, ngài không thể nể mặt ta một chút được sao!” Cần gì phải nói những lời tuyệt tình như thế.

“Ồ, vậy ngươi muốn ta giúp ngươi chuyện gì?” Đường Thiên Viễn hỏi.

“Không phải vậy —— “

Đường Thiên Viễn gật gù, vẻ mặt ta đây hiểu rất rõ, “Nói đi, giữa ngươi và Chu Đại Thông có xích mích gì?”

Đàm Linh Âm vội vàng phủ nhận, “Làm gì có chuyện đó, ta còn không biết hắn là ai mà.”

“Không muốn nói sao? Vậy để ta hỏi Chu Đại Thông.” Nói xong liền kêu người đến để sai đi mời Chu Đại Thông.

Đàm Linh Âm cuống lên, “Chờ một chút, chờ một chút, ta nói. Ta… Cái kia… Với hắn, chúng ta là … Kẻ thù,” nói xong liền vung tay, “Đúng vậy, là kẻ thù.”

Đường Thiên Viễn nhìn nàng với vẻ nghi ngờ, “Ngươi nói thật? Các ngươi chưa từng gặp mặt, kết thù kết oán bằng cách nào?”

“Nói chung chúng ta chính là kẻ thù của nhau, nếu hắn biết được thân phận của ta, nhất định sẽ bắt ta lại, đem ta tống vào trong đại lao.”

“Bắt lại? Ngươi là người Tế Nam?”

“Ta…” Đàm Linh Âm không biết phản bác thế nào đành rụt cổ, gục đầu, giơ ngón cái về phía Đường Thiên Viễn, “Đại nhân, giỏi lắm!”

Đường Thiên Viễn thản nhiên tiếp nhận lời ca ngợi, “Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Nói chung Chu Đại Thông ở Tế Nam rất có thế lực, ta đắc tội với hắn, phải chạy trốn khỏi đó. Chỉ đơn giản như vậy thôi.”

“Ngươi đắc tội với hắn thế nào? Bản quan muốn nghe chi tiết.”

“… Ta không muốn nói.”

“Được rồi,” Đường Thiên Viễn gật đầu, an ủi nàng, “Ngươi cứ yên tâm, bản quan sẽ làm chủ cho ngươi.”

“Vô dụng thôi, cha hắn là Tri phủ.”

“Cha ta là Thủ phụ đấy!”

“…” Đàm Linh Âm có chút suy tư. Sao lại thế này, có phải nàng mới biết hắn ngày đầu tiên đâu. Hôm nay tự nhiên lại khoe khoang, kiêu ngạo thế này, hắn có ý gì đây?

Đường Thiên Viễn cũng biết mình đã lỡ miệng. Vừa rồi là do hắn bất mãn, không ngờ lại để lộ bí mật này ra, nên cố gắng vớt vát, “Cha nuôi của ta… Ta cùng với Đường Thiên Viễn kết nghĩa kim lan, cha hắn cũng xem như là cha nuôi của ta, không phải sao?”

Đàm Linh Âm nghĩ thầm, thì ra còn có kiểu kết thân như vậy nữa! Da mặt tên này dày thật!

“Nói chung ngươi không cần lo lắng. Nếu Chu Đại Thông kia thật sự muốn truy đuổi ngươi, hiện giờ ngươi đâu thể ung dung đứng trước mặt ta. Nhưng nếu sau này hắn muốn đụng đến ngươi, vậy phải hỏi xem bản quan có đồng ý không đã.”

Ý của ta là, từ giờ ta sẽ che chở cho ngươi!

Đàm Linh Âm có chút cảm động. Tuy rằng trong bụng Huyện lệnh đại nhân này toàn chứa đầy ý xấu, lại còn thích khoác lác, ra vẻ ta đây, nhưng vào thời khắc quan trọng, hắn rất có tinh thần trượng nghĩa.

Nàng suy nghĩ một chút, thấy lời Huyện lệnh đại nhân nói không phải không có lý. Mặc dù gia đình Chu Đại Thông có thế lực, nhưng thế lực ấy cũng chỉ hoành hành được ở Tế Nam mà thôi. Đến huyện Đồng Lăng rồi, cho dù có muốn, hắn cũng không thể tùy tiện diễu võ giương oai được. Cho dù thật sự xảy ra chuyện thì đến lúc đó nàng bỏ trốn vẫn còn kịp.

Quyết định xong, Đàm Linh Âm yên lòng, ôm Đường Đường tiến đến gần hắn. Đường Đường thấy Đường Thiên Viễn thì duỗi chân, nhảy thẳng vào trong lòng hắn, nằm ngửa ở trên đùi hắn, tứ chi thả lỏng.

Đường Thiên Viễn nhẹ nhàng vuốt ve cổ và bụng nó. Đường Đường lim dim mắt, hưởng thụ cảm giác thoải mái.

Đàm Linh Âm khen ngợi thật lòng, “Đại nhân, ngài đối với ta thật tốt.”

Lời này rơi vào trong tai Đường Thiên Viễn khiến hắn có chút mất tự nhiên. Hắn cúi đầu nhìn Đường Đường, trong đầu chợt nảy ra một lý do rất hợp tình hợp lý, “Đó là chuyện đương nhiên, ta là cha của con trai ngươi mà.”

“…” Đàm Linh Âm đỏ mặt, bỏ đi mất.

Đường Thiên Viễn sờ sờ mũi. Hắn là một người luôn thận trọng trong từng cử chỉ cũng như lời ăn tiếng nói, sao hôm nay cứ nói chuyện như một kẻ đần thế nhỉ! Sao mình lại tự xưng là cha của con trai của nàng ấy chứ, nói bậy vô cùng, hai người bọn họ có phải là vợ chồng của nhau đâu. Hắn thật sự không có ý nghĩ này mà.

Sau khi Đàm Linh Âm ra khỏi Thoái tư đường liền quên ngay việc này. Nàng đi tìm Thanh Thần, nói cho đệ ấy biết quyết định của chính mình. Đàm Thanh Thần đương nhiên luôn nghe theo mọi quyết định của nàng. Đàm Linh Âm còn nghĩ ra một tên giả cho đệ đệ, nàng gọi hắn là “Đàm Kỳ Kỳ”, một cái tên đối lập với cái tên “Diệu Diệu” của nàng. Đàm Thanh Thần nhất quyết phản đối, hắn bảo, thà rằng cứ gọi hắn là “Đàm Đại Toán” còn hơn, dù sao thì tỉ đệ bọn họ vẫn có khả năng phải tạo dựng mối quan hệ với Chu Đại Thông.

Cửa hàng của Chu Đại Thông khai trương rất thuận lợi. Cửa hàng của hắn chuyên bán đồ trang sức và châu báu cho nữ tử yếu đuối lại nằm ngay bên cạnh nha môn uy nghiêm, rất nhiều người cho rằng tình hình buôn bán của cửa hàng này sẽ sớm ế ẩm cho mà xem.

Mặc kệ người khác nói như thế nào, không khí của ngày khai trương vô cùng náo nhiệt. Dây pháo nổ đủ chín trăm chín mươi chín tiếng khiến cho Đường Đường sợ đến nỗi nhảy loạn trong nha môn, lại còn liên tục tìm người để làm nũng. Hàng xóm láng giềng xung quang đều đến chúc mừng, lại còn tặng cả lễ vật; ngay cả tỉ đệ họ Đàm cũng đến tặng quà. Đường Thiên Viễn không tự mình đến, hắn nhờ Đàm Linh Âm đem một chút lễ vật đến tặng gọi là tâm ý của Huyện lệnh dành cho Chu Đại Thông.

Đối với những người đến chúc mừng và tặng quà, Chu Đại Thông đều tặng lại một chút lễ vật, không hề tỏ vẻ so đo hay tính toán gì cả.

Hiện giờ đã là thời điểm cuối thu, thời tiết khô ráo, rất dễ chịu. Mùa hè ở phương Nam vốn ẩm ướt, Hương Qua và Tuyết Lê tranh thủ thời tiết hiện tại đang đẹp đẽ, đem tất cả đồ đạc chưa dùng đến ra phơi nắng một lượt rồi lại đem cất vào trong kho. Con trai đi xa nhà khiến mẫu thân lo lắng, Đường phu nhân vốn là người cẩn thận và chu đáo, không những chuẩn bị tốt chi phí ăn mặc cho con trai mà còn chuẩn bị không ít quà tặng để phòng có khi cần dùng đến. Con trai bà chỉ đảm nhận một chức quan tép riu nho nhỏ, trong thời gian nhậm chức đương nhiên phải đi giao thiệp với người ta, còn phải tặng quà nữa; cho dù có tặng món gì cũng không thể để cho người ta xem thường được.

Bởi vậy, trong tay Đường Thiên Viễn hiện giờ có không ít đồ tốt.

Hôm nay, hắn thấy bọn nha hoàn đem trang sức, châu báu ra phơi phóng, thấy lạ nên Đường Thiên Viễn ghé lại xem một chút. Trâm vàng, trâm ngọc, lại còn có cả trâm hoa khảm ngọc lục bảo… thật khiến nguời xem hoa cả mắt.

Tuyết Lê lấy làm lạ, thiếu gia có hứng thú với đồ dùng của nữ nhân từ khi nào vậy? Không phải thiếu gia đang luyện loại công phu thần kỳ, không để ý đến nữ sắc sao?

Ánh mắt Đường Thiên Viễn rơi vào một chiếc hộp đang được mở ra phơi nắng, nhìn chằm chằm vào chuỗi vòng tay được làm từ san hô đỏ đang nằm trong hộp. Chuỗi san hô ấy, viên nào viên nấy to tròn, bóng đẹp, màu đỏ rực rỡ như lửa; vòng tay ấy được đặt trên miếng lụa trắng thượng hạng trông như một đóa sen đỏ thắm vừa xinh đẹp vừa cao ngạo nở rộ giữa tầng tầng lớp lớp tuyết trắng.

Trước mắt Đường Thiên Viễn chợt hiện lên bóng dáng cổ tay xinh đẹp, nõn nà kia. Bảo kiếm phải ở bên anh hùng mới có thể bộc lộ hết giá trị của nó. Nghĩ vậy, hắn vươn tay nhấc cái hộp kia lên, cẩn thận đậy nắp lại rồi nghênh ngang rời đi.

Tuyết Lê huých nhẹ vào tay Hương Qua, len lén hỏi, “Hương Qua, ngươi nói xem, thiếu gia đem vòng tay ấy tặng cho ai vậy?”

Còn phải hỏi sao. Hương Qua cười nhạt trong lòng nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ ngơ ngác. Cũng may là Tuyết Lê ngốc nghếch nên không nhìn ra manh mối gì.

“Đừng nói là để chính thiếu gia đeo nó chứ?” Tuyết Lê lẩm bẩm, trong đầu nàng ta hiện lên hình ảnh thiếu gia vừa cười vừa vuốt ve vòng tay san hô trên cổ tay mình… nàng ta rùng mình, không dám tưởng tượng tiếp.

Lúc Đường Thiên Viễn nhìn thấy Đàm Linh Âm, hắn đang nghĩ nên dùng cách nào để tặng chiếc vòng kia cho nàng một cách tự nhiên nhất, thì đột nhiên thấy trên cổ tay Đàm Linh Âm đã nhiều hơn một vật, lại còn là một chiếc vòng tay bằng san hô đỏ.

Cũng không biết vì sao, hắn thấy vòng san hô trên tay nàng rất chướng mắt!

Đàm Linh Âm thấy Huyện lệnh đại nhân cứ nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trên tay mình liền giơ tay đến trước mặt hắn để hắn xem cho rõ. Nàng nở nụ cười rạng rỡ, khoe khoang, “Đẹp không?”

Đường Thiên Viễn đỏ mặt, vội quay sang hướng khác, làu bàu, “Xấu tệ.”

“Đúng là chẳng biết phân biệt tốt xấu,” Đàm Linh Âm chê. Người khác đều nói đẹp, Thanh Thần cũng chẳng chê nửa lời, chỉ có mỗi tên quái nhân này nói xấu. Nàng đong đưa vòng tay đỏ rực trước mắt hắn, “Thanh Thần đã giám định cho ta rồi, đệ ấy nói đây là san hô thật đấy… ít nhất… giá trị của nó cũng phải hơn trăm lượng bạc.”

Thì ra câu nói kia của nàng là chê hắn không có mắt nhìn hàng. Đường Thiên Viễn xem thường nhưng vẫn hỏi tiếp, “Đệ đệ của ngươi mua cho à?”

“Không phải, của Chu Đại Thông tặng.”

Đường Thiên Viễn cau mày, “Không phải ngươi nói các ngươi là kẻ thù của nhau ư? Sao còn đeo quà tặng của kẻ thù đi rêu rao khắp nơi vậy?”

“Chỉ cần hắn không biết ta là ai thì chúng ta sẽ không phải là kẻ thù. Hơn nữa, đây là quà tặng đáp lễ của hắn đưa cho ta, ta không đeo mới là kẻ có tật giật mình. Lúc hắn khai trương cửa hàng, ta cũng tặng quà chúc mừng hắn, chứ đâu phải ta không tặng gì mà đi nhận đồ của hắn.”

Đường Thiên Viễn bĩu môi, đáp trả, “Quà ngươi tặng hắn là một con cóc nhỏ chỉ đáng giá năm lượng bạc.” Là một con cóc được đúc từ đồng, bên ngoài mạ một lớp vàng mỏng.

Đàm Linh Âm thanh minh, “Đó không phải là con cóc, người ta gọi nó là Thiềm Thừ, là linh vật dùng để chiêu tài đấy.”

“Đều như nhau cả thôi,” Đường Thiên Viễn nói, lại ngó xuống cổ tay nàng, “Đệ đệ ngươi chưa chắc đã biết cách giám định san hô, hay là ngươi tháo ra đi, ta xem giúp ngươi.”

Xì, muốn ngắm thì cứ nói thẳng, việc gì phải vòng vo như vậy. Đàm Linh Âm nghĩ thầm, gần đây hắn mới giúp nàng một việc lớn, nàng cũng phải loại người nhỏ mọn, vì vậy liền tháo vòng tay xuống đưa cho hắn xem để hắn mở mang kiến thức.

Ai biết được, hắn nhìn nửa ngày cũng chưa thấy đủ, vẫn đòi giữ lại để xem cho kỹ.

Đàm Linh Âm lại rộng lượng để cho hắn giữ chiếc vòng tiếp.

Nhưng kết quả của việc rộng lượng chính là, ngày hôm sau, Huyện lệnh đại nhân nói với nàng, chiếc vòng san hô kia bị hắn làm mất rồi.

Đã đánh mất?! Trời ạ, hơn một trăm lượng bạc của nàng!

Đàm Linh Âm xòe tay ra trước mặt hắn, “Đền tiền đi!”

Đường Thiên Viễn không thèm nhìn, “Cần gì phải đền tiền, ta đưa ngươi một chiếc vòng khác là được chứ gì.”

Đàm Linh Âm cho rằng hắn đang cố tình kéo dài thời gian, không ngờ hắn lại lấy ra một chiếc vòng tay thật. Chiếc vòng tay của hắn đưa cho nàng, so với chiếc của Chu Đại Thông, đẹp hơn nhiều, đắt tiền hơn nhiều, ngay cả hạt châu cũng to hơn nhiều.

Hai mắt Đàm Linh Âm mở to, nàng nuốt nước bọt, không dám đưa tay đón lấy, “Cái này tốn không ít tiền nhỉ?”

Hắn có chút bực mình, “Mấy cái đồ này là để đeo chứ không phải để bán lấy tiền. Nếu ngươi không thích cái vòng này, chỉ thích tiền… được rồi, để ta đưa tiền cho ngươi.” Nói xong, cánh tay hắn liền rụt lại.

“Đừng, đừng, đừng! Chờ được ngươi đưa tiền chắc là ta còn phải ôm lấy nhiều chuyện phiền phức vào người.” Đàm Linh Âm vội vàng đưa tay đỡ lấy chiếc hộp nhung đang đựng chiếc vòng kia.

Khóe miệng Đường Thiên Viễn len lén nhếch lên.

4 thoughts on “Sư gia Pk Huyện lệnh_C33

  1. anh chị này toàn chơi nhau kiểu mà trẻ con cũng nhìn ra được có JQ …thế mà có người cứ cố chấp muốn nhận mình không thông minh = trẻ con =)))

  2. Khổ anh quá mà, tặng quà cũng phải nghĩ kế. Xong rồi còn phải sung sướng âm thầm. Đúng là thân làm tội đời mà.

Tám nhảm thì vào đây !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s