Sư gia Pk Huyện lệnh_C36

Chương 36 : Nguy hiểm

Vào tháng tám, những đám mây ngũ sắc quyện vào nhau khiến núi Thiên Mục giống như chốn Bồng Lai tiên cảnh. Trên đỉnh núi, có chỗ ngập tràn màu xanh của rừng cây, có chỗ đầy lá vàng rơi rụng, lại có nơi được màu đỏ rực rỡ bao phủ. Giữa sườn núi có rất nhiều cây hoa dại, tạo thành một sắc tím nhàn nhạt trải dài. Xanh, vàng, đỏ, tím xen lẫn vào nhau khiến người ta ngắm nhìn không biết chán. Lại còn có cả một thác nước từ trên sườn núi cao cao đổ xuống, trông cứ như một thanh kiếm mềm mại màu bạc đâm thẳng vào giữa lòng hồ, tạo nên vô số bọt nước tung tóe ánh lên màu sắc của cầu vồng.

Đi giữa khung cảnh nên thơ như vậy, cảm nhận của Đàm Linh Âm chỉ có một chữ: mệt!

Đúng vậy, bởi vì Huyện lệnh đại nhân lại đi lên núi Thiên Mục, hơn nữa còn túm nàng theo để chịu khổ cùng.

Hắn chính là loại người chưa đạt được mục đích thì nhất quyết không bỏ cuộc. Mỗi một lần lên núi, hắn đều chọn một con đường khác nhau để đi. Bởi vì hắn xem thường khó khăn nên đường đi càng lúc càng gập ghềnh. Chẳng hạn như lần này, con đường bọn họ đi không thể xem là một con đường đúng nghĩa; chỉ có thể nói, lối đi này từng có người đi qua và để lại một chút dấu vết mà thôi.

Đường Thiên Viễn nhìn con đường này có chút suy đoán, nơi này có lẽ là con đường mà đám người lén khai thác vàng dùng làm đường vận chuyển để tránh bị chú ý. Bởi vì con đường này được mở ra chưa lâu, mà đường lên núi Thiên Mục chỉ bị phong tỏa mới vài năm gần đây; hơn nữa, người dân quanh đây cũng ít khi lên núi để săn thú và hái thuốc nên dấu chân của họ không thể nào tạo thành một con đường nhỏ như vậy được.

“Đại nhân thật thông minh và sáng suốt! Đã tìm được đường đi của bọn họ, chúng ta quay về được chưa?” Lúc này Đàm Linh Âm đã mệt đến mức hai chân nhũn ra, nàng chẳng muốn quan tâm đến cái gọi là chân tướng hay sự thật gì đó nữa; giờ nàng chỉ hận không thể cuộn mình lại mà lăn tròn từ nơi này lao thẳng xuống phía dưới cho đỡ mất sức đi lại.

Đường Thiên Viễn lắc đầu, “Thật vất vả mới tìm được một chút manh mối, sao có thể dễ dàng bỏ qua được,” hắn vỗ vỗ lên lưng con thú nhỏ đang cuộn tròn trên vai hắn, “Đường Đường, mày nói có đúng không?”

Đường Đường chân chó nâng đầu lên cọ cọ vào mặt hắn. Hôm nay thấy hai người bọn họ lặng lẽ kéo nhau đi, nó cũng nịnh nọt đòi đi theo, may là được Đàm Linh Âm đồng ý. Thân là một con… sư tử, Đường Đường không giỏi về khoản leo núi, thân thể nó lại nhỏ, mới leo núi chưa được bao lâu mà đã bị lăn xuống mất vài lần, phải để cho Đường Thiên Viễn đi xuống túm nó lên. Sau đó, Đường Thiên Viễn quyết định cho nó nằm ở trên vai hắn để đỡ mất thời gian leo lên leo xuống.

Thấy vậy, Đàm Linh Âm phải thừa nhận, nàng có chút đố kị với Đường Đường.

Nghỉ ngơi một chút, Đường Thiên Viễn đứng dậy định đi tiếp, không ngờ Đàm Linh Âm lại bắt đầu giở trò, nàng cứ ngồi lì dưới đất, nhất quyết không chịu nhúc nhích, “Đại nhân, ngài đi trước đi, ta ở đây chờ là được rồi.”

Đường Thiên Viễn lắc đầu, “Có vẻ như mấy người thợ săn hiếm khi đặt chân đến nơi đây, không biết ở đây có bao nhiêu là sói với lại hổ, báo; hơn nữa, nơi rừng núi thế này thường có rất nhiều loài vật có nọc độc kinh người. Ngươi có kinh nghiệm đối phó với loài nào không?”

Đàm Linh Âm không thể làm gì khác hơn là đứng lên.

Đường Thiên Viễn biết thể lực của nàng không tốt lắm nên đưa tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng tiến về phía trước, “Đi thôi.”

Đàm Linh Âm có chút thẹn thùng. Làm như vậy đúng là đỡ tốn sức rất nhiều, nhưng mà… nam nữ thụ thụ bất thân… Nàng thử rụt tay lại nhưng không thành công. Sức lực của Huyện lệnh đại nhân quá lớn so với nàng. Quên đi, việc quan trọng bây giờ là nàng đỡ phải phí sức được chừng nào hay chừng ấy, mấy chuyện khác đều là mây bay mà thôi. Nghĩ vậy nên Đàm Linh Âm bình tĩnh trở lại, dần dần dồn phần lớn trọng lượng cơ thể mình vào cánh tay kia, để cho hắn kéo nàng đi. Nàng vừa đi vừa nghĩ thầm, chẳng biết cái người kia ăn gì mà khỏe thế! Đi lâu như vậy lại còn vác cả Đường Đường, giờ còn kéo theo nàng nữa, thế mà hắn vẫn đi rất nhanh nhẹn là sao?

Mà lúc này, đối với vấn đề “có mệt hay không”, Đường Thiên Viễn đã dần dần mất đi cảm giác —— toàn bộ sự chú ý của hắn hiện giờ đều đổ dồn vào bàn tay mềm mại đang nằm im trong lòng bàn tay hắn.

Về việc vì sao hắn tốt bụng kéo nàng đi, có thể nói là do hắn muốn mượn việc công để thỏa mãn ham muốn của mình. Bởi vì ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy đôi tay kia, tâm trí hắn đã bị chúng hấp dẫn mất rồi. Bây giờ có cơ hội nắm lấy bàn tay mềm mại không xương ấy khiến cả người hắn có cảm thấy lâng lâng; cái cảm giác vô cùng sung sướng, vô cùng thỏa mãn này khiến hắn vừa thấy nhẹ nhàng bay bổng lại vừa xấu hổ vô cùng.

Hắn cúi đầu dẫn đường ở phía trước, không một lần quay lại nhìn nàng. Hắn biết, khuôn mặt hắn hiện giờ đang nóng rực nên chắc chắn sắc mặt cũng chẳng được bình thường.

Thật ra, Đàm Linh Âm cũng rất ngượng ngùng. Cho dù bình thường có mặt dạn mày dày thế nào đi nữa thì nàng cũng chỉ là một cô nương chưa chồng, cảm giác đụng chạm thân mật giữa nam và nữ cũng vẫn khiến nàng xấu hổ như thường. Nàng không dám nhìn hắn nên cứ liên tục quay đầu từ bên này sang bên kia để ngắm phong cảnh. Nhờ áp lực trên đôi chân đã giảm nên nàng có thể dành một phần tinh thần cho ánh mắt.

“Thật là đẹp!” Đàm Linh Âm buột miệng khen.

Đường Thiên Viễn nghe vậy thì không nén nổi tò mò, hắn quay đầu nhìn nàng một cái. Lúc này, nàng đứng bên rìa sườn núi ngắm nhìn những cành hoa mọc ở nơi đây, khuôn mặt đáng yêu ghé sát vào bụi hoa xinh xắn, cũng không biết là ai làm đẹp cho ai.

Đúng là một cảnh đẹp tuyệt vời. Đường Thiên Viễn nghĩ thầm.

Bởi vì đi nhiều nên mệt mỏi, khuôn mặt nàng ửng hồng hơn lúc bình thường, đôi mắt to cũng có vẻ long lanh hơn. Tuy thị lực người này không được tốt nhưng đôi mắt lại rất đẹp, ánh mắt trong trẻo giống như dòng suối mát lạnh len lỏi giữa những tảng đá đen nhánh. Ngươi đứng trước mặt nàng, chưa chắc nàng đã thấy rõ ngươi nhưng ngươi có thể thấy rõ sức sống căng tràn trong ánh mắt nàng.

Đây mà là ánh mắt của người bình thường ư?! Đường Thiên Viễn thấy có chút tiếc nuối, bởi vì hắn có thể nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của Đàm Linh Âm nhưng Đàm Linh Âm lại không thể nhìn thấy sức hấp dẫn của hắn. Điều này thật không công bằng chút nào, cái người kia chẳng nhìn thấy dáng vẻ anh tuấn xuất sắc của hắn.

Hắn biết mình quá điên nên mới có suy nghĩ tiếc nuối ngốc nghếch kia, vì vậy liền khẽ hừ một tiếng rồi lại đi tiếp.

Vừa vượt qua được một dốc núi, Đàm Linh Âm lại đòi nghỉ ngơi. Đường Thiên Viễn vội buông tay nàng ra, hai người bọn họ ngồi xuống đất, hắn cầm túi nước đưa cho nàng.

Đường Đường cũng nhảy xuống khỏi vai hắn, tung tăng đuổi theo cánh bướm dập dờn.

Do vừa rồi Đường Thiên Viễn dùng lực quá mạnh nên tay Đàm Linh Âm giờ này vừa đau vừa nhức. Nàng nhăn nhó, nhẹ nhàng xoa cổ tay bị đau.

Đường Thiên Viễn vội ho một tiếng, đột nhiên đưa một cánh tay đến trước mặt nàng, “Cho ngươi.”

Đàm Linh Âm ngơ ngác. Trong tay hắn rõ ràng chẳng hề có thứ gì, vậy mà lại thản nhiên nói như vậy. Đại nhân của tôi ơi, đừng có làm mấy chuyện kì quái dọa người được không vậy?

Đường Thiên Viễn cười nói, “Không muốn báo thù à?”

Giờ Đàm Linh Âm mới hiểu được. Ý tứ của hắn là hắn lỡ tay làm nàng đau nên cũng cho phép nàng làm hại hắn một lần. Chuyện này đương nhiên là nàng phải làm rồi, như vậy mới công bằng chứ! Trong lòng nàng vốn đang oán giận hắn cứ liên tục kéo nàng đến nơi này chịu khổ, vì vậy, nàng không suy nghĩ gì liền đưa tay kéo tay hắn, ngắt nhéo thật mạnh.

Đường Thiên Viễn phì cười. Lực tay của nàng ấy không mạnh, không nhẹ chẳng giống như đang trả thù, mà cứ như… đang vuốt ve hắn. Nghĩ đến đây, nụ cười của hắn càng rạng rỡ hơn, khóe miệng cong cong, đôi mắt híp lại.

Đàm Linh Âm thấy hắn cứ cười mãi thì cho rằng hắn đang khinh bỉ sức lực yếu ớt của mình. Nàng thẹn quá hóa giận, nhất quyết túm chặt tay hắn, há miệng cắn một ngụm thật lớn, thật mạnh.

Đường Thiên Viễn kêu rên vì đau đớn. Thế nhưng, ngoại trừ đau nhức trên da thịt, trong đầu hắn lại có suy nghĩ hơi khó hiểu. Tâm tình hắn lúc này rất khác lạ, hắn không biết phải miêu tả thế nào, chỉ biết rằng mình không có cảm giác chán ghét với hành động vừa rồi của Đàm Linh Âm. Nhất là khi đầu lưỡi nhỏ nhắn của nàng lướt nhẹ qua cánh tay hắn, hành động rất nhẹ nhàng nhưng lại như một chiếc búa tạ nện từng cái thật nặng nề vào trong lòng hắn.

Đàm Linh Âm hất tay hắn sang một bên, đắc ý nhìn hắn. Nào ngờ hắn lại đột nhiên xông đến bảo nàng, “Giờ đến lượt ta.”

Đàm Linh Âm hoảng sợ. Sức lực của hắn lớn như vậy, nếu để cho hắn cắn, chắc chắn nàng sẽ bị rách da, đứt thịt mất. Nàng vội vàng né sang một bên, rồi vùng dậy, bỏ chạy. Con đuờng này vừa nhỏ vừa gồ ghề, thật là khó đi, nàng lảo đảo vài cái, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.

“Cẩn thận!” Đường Thiên Viễn lúc này cũng không dám nói giỡn nữa, “Được rồi, được rồi, ngươi mau trở lại đi.”

Đàm Linh Âm quay đầu lại cười ghẹo hắn. Nàng dừng lại, định đi trở về chỗ hắn nhưng dưới chân đột nhiên bị hẫng một cái.

Đường Thiên Viễn không chút nghĩ ngợi, hắn chạy vội đến đỡ nàng. Hắn vốn tưởng rằng nàng sẽ ngã xuống dưới nên vội chạy đến địa điểm mà nàng sẽ ngã xuống để đỡ nàng kịp lúc; nào ngờ… mảnh đất dưới chân Đàm Linh Âm bắt đầu nứt ra!

Đường Thiên Viễn vất vả lắm mới đỡ được Đàm Linh Âm, tai nạn này xảy ra quá đột ngột, hắn không kịp thoát ra liền cùng Đàm Linh Âm rơi xuống dưới. Bọn họ rơi xuống rất nhanh, giống như nhảy thẳng từ trên trời xuống vậy.

Đàm Linh Âm ôm chặt Đường Thiên Viễn theo bản năng mà Đường Thiên Viễn cũng đưa tay ôm nàng vào trong lòng. Rơi xuống cùng bọn họ còn có rất nhiều đất đá, cây cỏ… Đường Thiên Viễn ghì chặt đầu Đàm Linh Âm vào trong ngực mình, cẩn thận che chở cho nàng.

Hai người bọn họ hoảng sợ đến nỗi dường như mất đi cảm giác. Cũng không biết phải rơi trong bao lâu, lúc này, trong đầu Đàm Linh Âm chỉ có một suy nghĩ, có lẽ mình đang rơi… vào mười tám tầng Địa ngục.

Sau một lúc lâu, cuối cùng bọn họ cũng chạm đến mặt đất.

Chân của Đường Thiên Viễn vừa chạm đất, hắn liền nghiêng người để cho lưng mình nằm trên mặt đất, để Đàm Linh Âm ngã đè lên người hắn; sợ mặt đất cứng rắn làm gãy khớp xương, hắn ôm nàng lăn vài vòng để giảm bớt lực.

Cuối cùng cũng không phải lo mất mạng nữa, hai người bọn họ ngồi phịch xuống đất. Trên người bọn họ phủ tầng tầng lớp lớp bụi bặm cùng vô số thứ linh tinh, bộ dạng trông vô cùng thảm hại; Đàm Linh Âm vừa phủi bụi trên người vừa ho sặc sụa, Đường Thiên Viễn thấy vậy liền đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng giúp nàng.

Sau khi phủi sơ qua quần áo một lượt, hắn bắt đầu đưa mắt thăm dò hoàn cảnh xung quanh mình.

2 thoughts on “Sư gia Pk Huyện lệnh_C36

Tám nhảm thì vào đây !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s