Sư gia Pk Huyện lệnh _ C48

05331A435-24

Chương 48:

Đàm Linh Âm lại tới Cổ đường thư xá tìm Thanh Thần chơi. Giờ Cổ đường thư xá không còn bán sách của Diệu Diệu Sinh nữa, buôn bán ế ẩm hơn bình thường rất nhiều, nhưng Đàm Thanh Thần vẫn rất bình tĩnh.

Hai tỉ đệ ở chung, như lệ thường, nàng nói còn hắn nghe.

“Thanh Thần, đệ nghe tin gì chưa, Huyện lệnh đại nhân sắp thành thân đấy.”

“Nghe nói là con gái của Lễ Bộ Thị Lang trong kinh thành.”

“Lễ Bộ Thị Lang có gì đặc biệt hơn người chứ.” Đàm Linh Âm bĩu môi.

Lời này sao mà chua lè, Đàm Thanh Thần kì quái nhìn nàng. Hắn không hiểu nàng ghen tị chỗ nào, cô nương có xuất thân tốt hay là ghen tị nam nhân có được mối hôn sự tốt?

“Được rồi, Lễ Bộ Thị Lang quả thật rất tốt.”, nàng cúi đầu nghịch ngón tay mình rồi lại bồi thêm một câu, “Cưới được nàng dâu tốt, về sau thăng quan tiến chức sẽ rất nhanh.”

Thanh Thần chạm một cái vào cánh tay nàng, nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn ra hiệu: Tỉ thích hắn?

“Ai cơ?” Đàm Linh Âm hỏi lại .

Thanh Thần kéo tay nàng, vạch 3 chữ lên lòng bàn tay nàng: Đường Phi Long.

Gương mặt Đàm Linh Âm đỏ lên, rụt mạnh tay về, cúi đầu nói: “Ta ta ta ta còn lâu mới thích hắn.”

Thanh Thần cười lắc đầu. Hắn nhẹ nhàng chạm lên mu bàn tay khiến nàng phải ngẩng lên.

Thanh Thần: Chúng ta đi thôi!

Đàm Linh Âm sửng sốt: “Đi? Đi đâu vậy?”

Thanh Thần: Đâu cũng được. Nơi này không tốt.

Đàm Linh Âm có chút không đành: “ Để một thời gian nữa đã, nơi này…. Chuyện của Chu Đại Thông còn chưa xong.”

Nàng nhắc tới Chu Đại Thông khiến Đàm Thanh Thần lại nhớ tới một chuyện. Hôm qua Chu Đại Thông sai người tặng đồ cho Đàm Linh Âm, nghe nói là để xin lỗi, nhưng Huyện thái gia đã hạ lệnh, không cho Chu Đại Thông bước vào huyện nha nên gã người làm đành phải mang đồ đến Cổ đường thư xá, nhờ ông chủ Đàm chuyển hộ.

Đàm Thanh Thần liền đứng dậy lấy một hộp gấm đến. Đàm Linh Âm vừa mở ra thì thấy, bên trong là vài món trang sức, chất lượng đều là hảo hạng, rất đẹp.

Chu Đại Thông cũng là một người giỏi lấy lòng người. Đàm Linh Âm vừa mới ầm ĩ khó chịu với hắn, hắn biết nàng không tiếp nhận ngay trong chốc lát được, cho dù có làm gì cũng chỉ càng thêm khó xử, vậy nên hắn để yên vài ngày, đợiĐàm Linh Âm bình tĩnh lại, hắn chuẩn bị quà xin lỗi, vừa đủ mặt mũi lại đủ tình cảm, chẳng lẽ Đàm Linh Âm lại không đếm xỉa đến?

Quả nhiên, hiện giờ nhìn thấy mấy thứ này, Đàm Linh Âm bỗng thấy áy náy với Chu Đại Thông. Lần trước nàng nói chuyện chưa rõ ràng, cũng không biết hắn có hiểu không. Đàm Linh Âm cảm thấy, trước kia nàng đã làm sai, lại còn hại người, sau đó thì liên tục trốn tránh, hiện giờ nàng phải chịu trách nhiệm, phải nhận sai, phải bù đắp.

Vì thế Đàm Linh Âm ôm hộp gấm đến tìm Chu Đại Thông.

“Chu đại ca, mấy thứ này ta không thể nhận được.” Trước hết nàng muốn trả lại đồ cho hắn.

Chu Đại Thông không nhận lại, “Vì sao vậy? Là vì không thích mấy mẫu này sao? Trong tiệm ta còn loại khác đấy.”

“Không không không.” Đàm Linh Âm lắc đầu, nàng đặt hộp gấm lên bàn, “Huynh không cần phải xin lỗi ta, người xin lỗi phải là ta mới đúng.”

Chu Đại Thông cười nói, “Sao vậy? Giờ nghĩ thông suốt, quyết định gả cho ta rồi sao?”

Đàm Linh Âm có chút không được tự nhiên, “Chu đại ca, có một việc ta nhất định phải nói với huynh.”

“Mời nói.”

“Thật ra ta chính là… Ta chính là….”

“Nàng chính là Đàm Linh Âm.” Chu Đại Thông nói giúp nàng.

Đàm Linh Âm chợt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn.

Chu Đại Thông cười nói, “Đừng nhìn ta như vậy, ta không ngốc. Lần trước nàng nói với ta những lời này là ta đã đoán ra được rồi.” Hắn tiến lên một bước, nghiêm mặt nói, “Linh Âm, nàng hại ta khổ quá.”

Khóe mắt Đàm Linh Âm nóng lên, “Thật xin lỗi.” từ tận đáy lòng nàng thật sự cảm thấy có lỗi.

“Nhà nàng đã không đồng ý hôn sự này thì cứ nói rõ ra, Chu gia ta cũng không phải loại người chỉ biết quấn lấy người ta. Cho dù nàng không lay chuyển được lệnh tôn, cho dù chỉ lặng lẽ sai người chuyển lời đến ta thì ta cũng sẽ không ép buộc nàng. Tội gì nàng phải giả chết, cũng đã được ba năm rồi đấy! Nàng có biết ba năm qua ta đã sống như thế nào không? Mỗi ngày ta đều tự trách mình, ‘ta không giết người, người lại vì ta mà chết’, một cô nương khỏe mạnh bị ta hại chết, ta hoàn toàn không dám để cha ta sang nhà khác cầu hôn. Đàm Linh Âm ơi Đàm Linh Âm, sao nàng lại tàn nhẫn như vậy chứ.” Chu Đại Thông càng nói càng kích động. Tuy thật sự có chút diễn trò, nhưng lời hắn nói cũng không phải nói dối, càng nói lòng càng thêm chua xót, vành mắt hắn cũng đỏ hoe. Nữ nhân này hại hắn như vậy, nhất định phải lấy về mới hả giậnđược!

Đàm Linh Âm nức nở nói. “Thật xin lỗi, ta không biết huynh sẽ như vậy. Ta….”

Chu Đại Thông chợt cao giọng, cả giận nói: “Nếu nàng trốn, vì sao không trốn cho thật xa? Vì sao nhìn thấy ta lại không trốn tránh, lại rất nhiều lần xuất hiện trước mặt ta? Vì sao lại làm cho ta thích nàng, say nàng, cho đến khi ta không thể tự thoát ra được thì nàng lại tới nói rằng nàng chính là Đàm Linh Âm đã chết kia, đùa giỡn người khác như vậy rất thú vị sao?”

Nước mắt Đàm Linh Âm cuối cùng cũng rơi xuống, nàng không ngừng nói xin lỗi, nàng cũng không biết phải làm gì.

“Đừng khóc nữa!” Chu Đại Thông rống lên.

Đàm Linh Âm sợ tới mức run rẩy bờ vai.

“Nàng khóc sẽ làm ta mềm lòng mất.” Hắn bất đắc dĩ nói.

Lời này không phải lời yêu đương gì nhưng thật sự nhức nhối lòng người. Đàm Linh Âm ngước lên nhìn hắn, nước mắt rơi càng lúc càng nhiều.

Chu Đại Thông giúp nàng lau nước mắt, khẽ nói, “Được, là ta không tốt, ta không nên nổi giận với nàng. Ta bảo đảm, đây là lần cuối làm nàng khóc.”

Đàm Linh Âm lui về sau một bước, né tránh hắn, nàng nâng tay áo tùy tiện lau nước mắt, nói, “Chu đại ca, ta biết ta sai rồi. Ta cùng huynh về Tế Nam làm rõ, chỉ cần ta còn sống trở về, lời đồn ‘khắc thê’ của huynh sẽ tự mất. Lúc ấy huynh có thể tuyên bố với người ngoài chê ta phẩm hạnh không đoan chính nên hủy hôn, hoặc thẳng thắn nói thật, là ta không biết tốt xấu đào hôn, cho dù như thế nào thì thanh danh của huynh cũng có thể được giữ vững. Ta đã sai nên phải gánh chịu, có thể bù đắp được cái gì hay cái đó.”

“Linh Âm, nàng thừa biết cái ta muốn không phải những thứ này.”

“Ta…..”

Cảm xúc của Chu Đại Thông lúc này đã bình thường trở lại, hắn thở dài, nói, “Ta thừa nhận, ngay từ đầu thật sự ta rất tức giận, cảm thấy bản thân mình bị đùa giỡn. Nhưng bất kể thế nào, ta cũng không thể để lỡ người trong lòng mình. Ba năm trước ta đã đánh mất một vị hôn thê, ba năm sau nàng xuất hiện, nàng nói xem, ta sẽ để lỡ thêm một lần nữa sao?

“Chu đại ca….”

“Linh Âm, theo ta về đi. Chúng ta loanh quanh gặp lại sau ba năm, đây là duyên phận. Ta thề, gả cho ta nàng sẽ rất hạnh phúc, cả đời này ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Suy nghĩ của Đàm Linh Âm rất rối loạn. Nàng không muốn trở về với hắn, nhưng nàng lại không biết làm thế nào từ chối hắn. Ít nhất nhìn từ ngoài vào thì bọn họ quả thật vốn nên ở bên nhau. Đàm Linh Âm cúi đầu thở dài, “Chu đại ca, để ta trở về suy nghĩ rồi sẽ trả lời huynh sau được không?”

“Được, ta chờ nàng.”

Lý do gả cho Chu Đại Thông có rất nhiều. Thứ nhất nàng đã mắc nợ hắn, thứ hai hắn rất tốt, thứ ba đây được gọi là gương vỡ lại lành, thứ tư nàng có thể về nhà, thứ năm…….

Còn lý do không gả cho Chu Đại Thông thì sao?

Dường như không có.

Đàm Linh Âm chống má ngẩn người. Vì sao, rõ ràng nàng biết nên trở về với hắn, bất luận là với ai thì đây cũng là kết quả tốt nhất. Nhưng nàng vẫn không muốn.

Vì sao lại không muốn?

Nàng nhíu mày, ngón tay phải vô thức chạm vào chuỗi vòng san hô trên cổ tay trái, viên san hô phát ra tiếng va chạm rất nhỏ. Nàng cúi đầu nhìn chuỗi vòng trên tay, từng hạt mượt mà chắc chắn, màu sắc tươi tắn sinh động, đây là chuỗi vòng lần trước Huyện lệnh đại nhân đền cho nàng. Về sau hắn lại còn khen nàng đeo đẹp, hơn nữa còn tự tin nói đồ của hắn tốt hơn của người khác.

Đúng là quá tự kỷ.

Đàm Linh Âm không cẩn thận lại nghĩ đến nụ hôn quạ đen của nàng với Đường Phi Long lúc ấy. Tuy biết rằng chỉ là hiểu lầm, nhưng lúc này nghĩ lại vẫn thấy má nóng rần lên.

Hai tay bưng mặt, lẩm bẩm, “Ta còn lâu mới thích hắn.”

Đường Đường nằm sát cạnh chân nàng, nghe thấy nàng lẩm bẩm, nó ngước cái đầu lười biếng nhìn nàng một cái.

Không biết có phải do nàng ảo giác hay không, Đàm Linh Âm cảm thấy trong ánh mắt của Đường Đường ngập tràn khinh bỉ.

Không nghĩ nữa không nghĩ nữa, phiền lòng quá, ra ngoài dắt chó đi dạo vậy.

Đang trên đường dắt chó đi dạo, Đàm Linh Âm lại thấy người mà giờ phút này nàng không mong muốn nhìn thấy nhất ———– Đường Phi Long.

Sở dĩ không muốn nhìn thấy hắn, là vì vừa thấy đã không được tự nhiên, không hiểu sao lại hơichột dạ, thậm chí lúc thấy hắn cười, còn có cảm giác hắn chẳng có ý tốt gì.

Đường Thiên Viễn lại rất vui khi nhìn thấy Đàm Linh Âm. Hắn biết chuyện Chu Đại Thông tặng đồ để lấy lòng Đàm Linh Âm, đang lo lắng Đàm Linh Âm bị hắn lừa nên nhắc nhở, “Ta nghe nói, ngựa tốt không nhai lại cỏ, hẳn nàng hiểu chủ ý của vị hôn phu trước chứ?”

Đàm Linh Âm vô cùng kinh ngạc, “Sao ngươi lại biết?”

“Bản quan anh minh thần võ như vậy, chắt nhặt một chút cũng có thể biết.” Đường Thiên Viễn khoe khoang khoác lác không biết ngượng, lại nói, “Hôn ước của nàng đã không giữ được thì nàng hà tất phải dây dưa với hắn.”

Đàm Linh Âm không muốn nhắc đến việc này, “Liên quan gì đến ngươi chứ.”

Đường Thiên Viễn nghĩ thầm, đương nhiên liên quan đến ta, bởi vì nàng chỉ có thể dây dưa với ta thôi. Hắn nghiêm trang nói, “Quen biết đã lâu, ta chỉ cảnh tỉnh nàng một câu thôi mà.”

“Lo cho ngươi đi đã. À phải rồi, ta còn chưa chúc mừng ngươi. Chúc mừng đại nhân hỉ kết liền cành, cưới được tài mạo giai nhân.” Đàm Linh Âm vừa nói xong, trong lòng bỗng thấy có chút kỳ quái.

Đường Thiên Viễn hơi bất ngờ, “Làm sao nàng lại biết được việc này?”

“Toàn bộ mọi người trong nha môn đều biết cả rồi, Lễ Bộ Thị Lang đúng là có ánh – mắt – độc – đáo.”

Đúng là không thể trông cậy vào miệng của bọn hạ nhân mà. Đường Thiên Viễn bất đắc dĩ lắc đầu, người khác nói mấy miệng cũng thôi, không sao cả, nhưng hắn không muốn Đàm Linh Âm hiểu lầm việc này. Hắn định giải thích, nhưng lại nghĩ lại, chẳng bằng nhân cơ hội này thử Đàm Linh Âm, xem nàng có để ý đến hắn không, có ghen vì hắn không?

Nghĩ tới đây, Đường Thiên Viễn cười nói, “Mẹ ta nói, tiểu thư kia công dung ngôn hạnh không chỗ nào không tốt, lại tri thư thức lễ, quả không hổ là tiểu thư khuê các. Sao nào, nàng tự thấy xấu hổ chưa?”

Cái từ “Tự thấy xấu hổ” này khiến cảnh trong mộng Đàm Linh Âm đã mơ đến đến lập tức hiện ra. Lúc ấy Đường Phi Long chỉ vào tân nương tử của mình nói với nàng như vậy. Bây giờ, hắn cũng nói vậy.

Thế mới nói, giấc mơ của nàng quả nhiên không sai.

Đàm Linh Âm cũng không biết vì sao, trong lòng chợt bốc lên một nhóm lửa, đốt sạch toàn bộ lý trí của nàng, buột miệng hét lên, “Ta biết ta là người muốn mặt mũi không có mặt mũi, muốn gia thế không có gia thế, cũng không lễ phép, không giáo dưỡng, công dung ngôn hạnh như người ta! Ta chỉ là một nha đầu rỗng tuếch! Không cần ngươi phải nhắc nhở ta! Đi mà cưới tiểu thư khuê các của ngươi ấy!”

Nói xong Đàm Linh Âm liền quay người rời đi.

Đường Thiên Viễn bị nàng chẹn họng đến nỗi sửng sốt. Hắn trân trân nhìn theo bóng dáng của nàng rồi chột dạ sờ sờ mũi, lẩm bẩm, “Suy cho cùng đây là ghen hay là tức giận?”

Rồi, giờ dỗ như thế nào đây……

 

Tám nhảm thì vào đây !!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s